Phòng Kinh doanh có gần 30 người, đủ cả Tây lẫn Ta. 1/3 trong số đó là người Trung, 1/3 tiếp theo là người Việt nhưng biết nói tiếng Trung. Mình nằm trong số 1/3 người còn lại là người Việt, không biết tiếng Trung nhưng cũng tỏ ra nguy hiểm xì xồ được một số câu, đại loại như: ni hảo, xia xỉa, wua bu tủng, chu thẩu, ...Ấn tượng nhất là những khi trái gió trở trời, sếp vui lại được khen câu: "A Huây, đẹp trai"-->> Chuyện! Đẹp trai quá đi chứ. Tính lại manly đến nỗi mà anh IT tâm sự: "Ngồi cạnh mày anh sợ lắm. Mày át hết vía anh".
Phòng gần 30 người là từng ấy tên con vật gán kèm, đủ loại từ gia súc cho tới gia cầm, đại loại là tên động vật. Ai trước khi vào làm có biệt danh rồi còn đỡ chứ lỡ mà không có thì kiểu gì cũng bị gán cho mấy con trờ ơi đất hỡi ở đâu ý, tùy vào đặc điểm nhận dạng. Tính đến thời điểm hiện tại, phòng Kinh doanh đang chứa chấp những động vật vô cùng hiếm hoi từ vịt, trym, chuột bựa, một đàn cá sấu bụng to đít tóp cho tới khủng long. Đấy là chưa kể mấy ông Thiên Lôi, phù thủy, mụ già Candy, IVy...toàn những người sừng sỏ.Phòng Kinh doanh ấy cứ nhắc đến là đầy ắp kỷ niệm.
Nhớ bà chị Candy khó tính, lắm mồm ngồi bên nói chuyện với mình suốt ngày chả bao giờ để mồm yên, nếu không nói chuyển sang chat, mà tối về không chat 2 chị em ngồi buôn điện thoại cười sằng sặc. Nhớ lần em buồn ngủ không nói gì trong nửa tiếng chỉ tập trung làm việc, chị tưởng em có chuyện buồn nên bày đủ trò, kể đủ thứ cho em nghe rồi luôn miệng: "Vịt ơi nói gì đi, mày bị làm sao thế". Rồi cả những lần em khóc chị cũng là người đầu tiên theo em hết nhà vệ sinh tới góc cầu thang để đưa khăn giấy. Nhớ cả những lần chị theo phe em và phán một câu xanh rờn: "Vịt nó không thích thì chị cũng không thích." Thật ra thì nghe chả có gì liên quan lắm đến câu chuyện nhưng những cái nhỏ nhặt đó làm chúng ta cứ mãi nhớ về nhau.
Nhớ cả bà cô Bùi Khắm hiền lành, ngố tàu tới mức tra google tìm cho bằng được nghĩa của từ "clgt" sau đoạn chat vớ vẩn của mấy ông con trai. Nhớ những lần đi ăn, chở nhau đi chơi, nằm ôm nhau ngủ và ngồi tâm sự với nhau về chuyện tình yêu. Hồi chị mới vào, với tính ngông nghênh sẵn có, em mạnh miệng tuyên bố tuyệt đối không để ai bắt nạt chị. Mà có ai bắt nạt chị đâu, chị hiền vậy mà. Nếu có thì ngoài em ra chả tìm thấy người thứ 2 ^^
Nhớ Hoa khủng long vì cái tướng đi hùng hổ gần giống em ngày xưa đến nỗi bị bạn trêu: " Có một chiếc xe lu đang tiến về phía lễ đài." Hai chị em làm cùng một đợt, ngày ngày ngồi ăn buôn đủ thứ chuyện trên đời. Được chị cưng nhiều quá cũng vui, chỉ ghét cái thói cậy to cao suốt ngày khoác vai dìm mình ^^ Những lúc chị buồn, em sẵn sàng làm thùng rác cho chị. Ngược lại, em buồn chị cũng thế. Chúng ta vô tình làm cái thùng rác của nhau vì cả 2 ta đều là những đứa nhạy cảm và nặng tình nên càng dễ gần gũi nhau chăng? Chị có biết những lần chị nói: "Nếu em nghỉ làm thì báo trước chị nhé. Không có em làm ở đây buồn lắm, chị không muốn làm nữa đâu" em vui lắm vì ít nhất với một người là chị em cũng có đôi chút quan trọng.
Nhớ mụ già Teo tong với cái tính thẳng tuột, bên ngoài mạnh miệng đấy nhưng lại là người giàu cảm xúc. Ngày chị mang bầu, gặp ở đâu là em chạy ra sờ rốn lần đó. Giờ mới phát hiện ra là sờ rốn bà bầu cũng hay hay. Nhớ anh Chuột bựa với kiểu đối thoại hết sức ngớ ngẩn. Quoạc quoạc....đáp lại...chit chit rồi cả 2 lại lăn ra cười. Chúng ta tiến hóa vượt trội tới mức nghe tiếng kêu mà không hiểu được nhau, độ khùng tăng dễ sợ.
Những thứ ngày trước buồn cười là thế giờ tất cả đều trở thành kỷ niệm. Nhớ a Hưng ngày uống chuẩn 2 lít nước với một đống cám gà, cơ bắp không biết có to ra ít nào không nhưng để ngày nào cũng ôm mấy cái ba lô đi bộ 4 tầng thì cũng đủ biết sức khỏe anh tốt lắm. Ngày ngày, trong khi anh Hưng cởi tất treo trên dây mạng chị Bùi Khắm thì anh Việt lại giặt chỉ nha khoa phơi góc làm việc chờ ngày hôm sau khô dùng tiếp. 2 bác code cứ phải gọi là dị đừng hỏi. Anh Việt code cũng có lẽ là người đàn ông sinh năm 85 hiếm hoi em biết già cả thế nhưng chưa có một mối tình vắt vai dù là trong tư tưởng. Thật đáng nể.
Còn nhiều lắm những anh chị trong phòng, với ai cũng có nhiều kỷ niệm vui vui mà đôi khi ngồi lại không thể nào kể hết. Thôi thì chúng ta cứ giữ những ấn tượng tốt đẹp về nhau nhé :3




Đăng nhận xét