Vịt kêu!!!

Tạp bút

Tôi là ai

Kỷ vật

Sinh nhật tuổi 23


Nếu như vào ngày 14.5 ấy, mình được nhận quà, được vô số bạn bè người quen nhắn tin, gọi điện chúc sinh nhật thì ngày ấy với gia đình đứa bạn thân lại là một ngày buồn. Bố con bạn đã mất tròn 50 ngày, thời gian ấy dù có nhân lên thêm hàng chục, hàng trăm lần nữa thì với gia đình nó nỗi đau vẫn chưa thể nguôi ngoai.


Trước đây, mỗi lần theo bạn về nhà nó ở Quốc Oai, xuống xe bus chú đã chờ sẵn, gọi vào quán nhậu uống bia, ăn bánh đa cho đỡ mệt rồi 3 người mới lên đường về nhà

Trước đây, lần nào lên nhà chơi chú cũng bắt con gà to nhất làm thịt giữ bằng được ở lại ăn cơm. Cái đùi 1 cho đứa bạn, 1 cho mình. Gặm nguyên cái đùi cũng đủ no vì to quá.

Trước đây, lần nào lên nhà chơi khi về chú cũng bắt mang rau chú trồng về ăn cho đảm bảo, chú ngồi kể những chuyện thường ngày rồi lại hỏi han về bố mẹ, về thằng em ở nhà, hẹn có ngày chú sẽ ra nhà chơi để gặp bố mình, 2 ông ngồi uống rượu tâm sự cho khoái.

Thế nhưng, 2 ông bố của 2 đứa cũng có dịp gặp nhau thật, nhưng chẳng phải là để uống rượu, chẳng phải là nhà hay quán nhậu mà lại là cái phòng nhỏ trong bệnh viện. 2-3 người nằm rúm ró trên một chiếc giường, mùi thuốc sát trùng, mùi đủ thứ hòa quyện vào nhau đến mức khó chịu.


Chú xạ trị gần 2 tháng, tóc đã rụng nhiều chú kêu để đầu trọc như này cho tiện. Tối hôm đó, 2 ông bố còn tay bắt mặt mừng, khoác vai nhau ra ngoài sân bệnh viện hút thuốc, nói chuyện vậy mà chỉ mấy ngày sau đã nghe tin chú qua đời.
Giờ lên nhà bạn chơi, tính cả mình may ra mâm cơm mới được 3 người. Cô ốm liên miên cứ truyền nước suốt không chịu ăn. Mâm cơm vì thế chỉ còn 2 người.

Với một đứa chưa bao giờ nếm trải cảm giác sống xa gia đình, mình mặc nhiên cho rằng bữa cơm là cả gia đình quây quần, rất đơn giản. Giờ mới thấy, một bữa cơm đông đủ cả nhà nó thiêng liêng biết nhường nào.



HẠNH PHÚC ĐƠN GIẢN CHỈ LÀ ĂN MỘT BỮA CƠM CÓ ĐÔNG ĐỦ GIA ĐÌNH, CÓ BỐ, CÓ MẸ, CÓ ANH, CÓ EM.

Những bạn đi học, đi làm xa dù có cho là mình cũng khổ, mình cũng không được ở bên bố mẹ nhưng dù sao, khi bạn trở về quê thì bố mẹ vẫn còn, gia đình vẫn sung túc, chỉ là tần suất ít hơn mà thôi.

Còn đứa bạn tôi, bố mất khi quá trẻ, dù nó có đi xa hay ở nhà thì cũng chẳng bao giờ còn 1 cơ hội ăn bữa cơm có đông đủ cả gia đình.

Sinh nhật tròn tuổi 23, đối với mình là vui, nhưng đối với gia đình bạn, con số 50 ngày nghĩ đến chỉ càng thêm nhức nhối. 50 ngày chú không còn xuất hiện ở nhà, không còn ăn cơm cùng vợ, cùng con, không còn đưa đón nó đi làm đi học, không còn ở nhà đón và nói chuyện với mình mỗi lúc mình đến chơi...Không còn gì cả ngoại trừ bức ảnh thờ cũng những kỷ niệm còn sót lại.



Nỗi đau nào rồi cũng sẽ có lúc vơi đi, chỉ có điều thời gian dành cho nó là bao lâu mà thôi.

Đăng nhận xét

 
Copyright © 2013 Vịt vênh váo
trên G+