Cô gái ngồi thu lu một góc nơi bến xe Giáp Bát , lôi từ chiếc túi bóng đỏ ra những đồng tiền lẻ, đưa tay xếp lại cho phẳng phiu rồi cẩn thận buộc dây chun thành từng sấp, cho lại vào trong túi. Cứ mỗi khi có chiếc xe buýt dừng lại đón khách, cô gái lại bước lên chúc tụng và hát cho họ nghe... Dòng người hối hả ngược xuôi theo chiều của cuộc sống. Không ai để ý đến cô gái ăn xin có giọng hát đặc biệt và một số phận “khác người”...
Ăn xin bằng giọng hát… dở tệ .
“ Con xin kính chào các cô, các bác, các anh chị…. Con xin kính chúc các cô, các bác, các anh, các chị sức khoẻ dồi dào, công tác tốt và ngày càng xinh đẹp. Vì con hoàn cảnh gia đình khó khăn phải đi xin ăn kiếm sống nên con rất mong các cô bác và anh chị rộng lòng thương, cho con xin ít tiền .Con xin cảm ơn các cô các bác, các anh các chị. Sau đây con xin được hát tặng mọi người...”. Cô gái vừa bước lên xe vừa nói không nghỉ. Có lẽ, những lời này cô đã chuẩn bị và học thuộc kĩ nên mới có thể nói trôi chảy như vậy.
Đó là một cô gái còn khá trẻ, trạc 24-25 tuổi. Dáng người nhỏ bé, khuôn mặt tròn, tóc dài chấm vai được buộc qua quýt. Cô gái trông khoẻ mạnh, nhanh nhẹn, ngoại hình không đến nỗi tệ. Điều làm tôi ấn tượng nhất là cô mặc một chiếc áo màu vàng chanh, có nơ ở cổ, chất vải hơi bóng cộng thêm cái quần vảy loe. Bộ quần áo này có vẻ “sành điệu” so với cái nghề ăn xin của cô.
“Có người hỏi tôi sao ca nhạc buồn chuyện tình dở dang.Có người hỏi tôi sao ca chi những lời tình buồn thê lương. Gieo chi tiếng lòng tan tác tâm tư ….”. Cô hát, vừa hát cô vừa đi từ đầu xe đến cuối xe, chìa hai tay ra xin tiền. Đáp lại là những cái lắc đầu từ chối. Cô vẫn cố nài nỉ. Người tốt bụng thì cho 500-1000đồng, người nóng tính thì quát thẳng vào mặt : “Tao làm gì có tiền. đi ra chỗ khác”.
Chiếc xe buýt càng thêm ồn ào. Mọi người lấy cô làm chủ đề bàn tán, nhất là các bạn trẻ. Họ chỉ trỏ, cười cợt, chêu đùa cô gái tội nghiệp. Trước phản ứng đó, cô gái chỉ cười và tiếp tục hát, thỉnh thoảng dừng lại xin tiền. Thật ra,với một người có chất giọng không hay như cô thì cất giọng nói đã thấy chán, nói gì đến hát.
Những vị khách khó tính kia, họ có lý do để làm như vậy. Trong thời tiết nóng bức đến ngột ngạt, phải chen chúc nhau tìm chỗ đứng, sự xuất hiện của cô gái với giọng hát dở tệ khiến mọi người thêm khó chịu. Hơn nữa, bây giờ đi đâu cũng gặp ăn xin, biết đâu là thật, đâu là giả.
Có những bạn trẻ, không hiểu có phải vì giọng hát dở tệ của cô gái không mà từ việc đang đeo phone họ chuyển sang nghe bằng loa. Cô càng hát to thì tiếng nhạc ở điện thoại càng ẫm ĩ. Đây đúng là “tiếng hát át tiếng người”.Cái xe không khác gì cái chợ, chỉ thiếu thực phẩm để bày bán.
Hết 10 phút cho tài xế nghỉ ngơi, xe chuyển bánh, bắt đầu một cuộc hành trình mới. Cô gái chạy vội xuống xe, không quên nói lời cảm ơn và chào mọi người như khi nãy tới.
Có những yêu thương... không nằm trong tầm với...
Cô gái trong câu chuyện trên là Lê Thị Huế , sinh năm 1987. Nhà ở xóm 12, đội 13, xã Khánh Mậu, huyện Yên Khánh, tỉnh Ninh Bình.
Nhà Huế có 5 anh em. Chị là con thứ 3 trong nhà nhưng cũng là người chịu thiệt thòi nhất khi phải chịu ảnh hưởng chất độc màu da cam từ người bố. Bố Huế gầy yếu, cả ngày chỉ ở nhà làm những công việc nhẹ nhàng. Mẹ Huế đã trở thành trụ cột trong gia đình. Những ngày trái gió trở trời, 2 bố con cùng lên cơn co giật, người phát sốt, có khi sùi bọt mép. Mặc dù hàng tháng 2 người vẫn nhận được tiền trợ cấp của nhà nước cũng như hỗ trợ thuốc men từ phía bệnh viên Đa khoa tỉnh Ninh Bình. Nhưng số tiền ít ỏi, không đủ ăn uống hàng ngày.
Không làm ra tiền lại là gánh nặng trong gia đình, Huế bị chính những người thân yêu của mình hắt hủi. Chị nói với tôi mà không kìm được nước mắt: “Mọi người trong nhà chỉ muốn đuổi chị đi cho khuất mắt, đỡ xấu hổ. Ngay cả đứa em gái cũng chửi chị không ra gì em ạ!”. Nhìn Huế gầy gò ốm yếu, một mình lang thang nơi xứ người, tôi không khỏi cảm thương cho số phận bất hạnh. Một người phải chịu thiệt thòi ngay từ lúc sinh ra, lẽ ra càng phải được yêu thương, trân trọng. Vậy mà với Huế, tình thương là một thứ gì đó... quá xa xỉ.
Quê nghèo, gia đình hắt hủi, Huế quyết định bỏ nhà lên thành phố kiếm sống. Chị đã từng xin làm phục vụ ở quán cà phê, quán cơm phở nhưng cuối cùng đều bị đuổi vì những lần lên cơn làm đổ chén đĩa.
Huế lang thang xin ăn qua ngày rồi bị lừa bán vào quán cà phê ở Bắc Giang. Chủ quán cà phê bán cô sang Hà Khẩu, Trung Quốc. Huế làm ôsin ở đó 3 năm cho một gia đình người Việt.
Một hôm, trong lúc đi chợ cho nhà chủ, chán cho cuộc đời bất hạnh của mình, Huế vừa đi vừa khóc. Cô bán bún phở thấy chị khóc như vậy liền hỏi chị vài câu bằng tiếng Trung. Không hiểu thứ ngôn ngữ xứ người, Huế đáp lại bằng tiếng Việt. Thì ra người đàn bà tốt bụng đó cũng là người Việt sang đây định cư. Biết chuyện, bà và chồng lấy xe đưa chị về Lạng Sơn. Nhờ công an Lạng Sơn liên lạc với người nhà,cho thêm tiền để đưa chị về.
Ở nhà chưa được bao lâu thì đầu tháng 2 năm 2011, Huế lại một lần nữa bỏ nhà ra Hà Nội. Huế nhớ lại : “ Lúc đó, chị tới gặp Ban quản lí Bến xe Giáp Bát xin được làm trong bến xe. BQL lúc đầu không đồng ý với lý do chỉ giúp đỡ cho người tàn tật, còn chị vẫn khỏe mạnh. Chị phải đem căn bệnh quái ác của mình ra giãi bày mới được mọi người đồng ý cho làm nghề hát rong”.
- Thế một ngày chị xin được bao nhiêu? – Tôi hỏi, cố tình “đánh” vào kinh tế của người phụ nữ làm cái nghề “bất đắc dĩ” ấy.
-Mỗi ngày trung bình được từ 100-200 nghìn, hôm ít lắm cũng được 70 nghìn.
-Vậy là hơn lương công nhân rồi đó – Tôi tròn mắt, ngạc nhiên với mức “lương” có thể nói là hậu hĩnh ấy.
Huế lắc đầu, giọng nói có phần lạc đi:
-Nhưng hay bị cướp lắm em à. Thỉnh thoảng lên cơn co giật không biết gì, lúc tỉnh dậy thì tiền bạc chẳng còn đâu. Trời đã không thương chị, nhưng người đời cũng chẳng muốn để chị yên...
Huế nói đến đây, tôi thấy có cái gì đó gọi là “trách nhiệm” đối với chị - một người phụ nữ chịu biết bao thiệt thòi. Nếu không có chiến tranh, không có căn bệnh chất độc màu da cam quái ác thì đâu có Huế của ngày hôm nay. Tôi rút đồng 50 nghìn ra đưa cho chị. Không phải để trả ơn về cuộc nói chuyện. Điều tôi muốn là thể hiện sự đồng cảm đối với số phận bất hạnh đang cố tìm kiếm sự sẻ chia.
Người con gái đối diện rụt đôi tay lại, lắc đầu quầy quậy: “Chị không dám lấy tiền của em đâu!”. Tôi ngạc nhiên. Có ăn mày nào lại chê tiền không nhỉ? Đáp lại thái độ đó của tôi là một đôi mắt buồn rười rượi.
Chị Huế cúi xuống, dùng tay vẽ những đường nguệch ngoạc trên nền đất, rồi trút những dòng tâm sự như đang kể chuyện với người bạn tri ân: “Từ khi đến đây, chưa ai ngồi nói chuyện tử tế với chị bao giờ. Em thì khác.”
Chia tay Huế bằng một cái ôm nhè nhẹ, nhớ lại câu nói của Huế lúc ra về, tôi thấy lòng mình se lại, “Nếu có thể, chị mong rằng sẽ dành đủ tiền để chữa bệnh. Sau đó về quê chăm sóc bố, cùng bố vượt qua những tháng ngày bệnh tật...”.
Ước mơ, có thể là mục tiêu to lớn mà ta cần phải đạt được, nhưng đôi khi, đó là những điều giản dị quanh cuộc sống đời thường, như yêu thương và được yêu thương. Với Huế, yêu thương là một thứ gì đó quá cao xa, không nằm trong tầm với...
Cuộc sống vốn đầy rẫy những mưu toan. Có bao giờ, giữa bộn bề mưu toan ấy... Bạn nhận ra rằng... Mình đã quá vô tâm?

Đăng nhận xét